Trang Liễm thật sự rất đáng thương.
_
Đêm đầu tiên của tháng 9, nhiệt độ còn sót lại vào ban ngày vẫn chưa kịp tan hết, hơi nóng men theo cửa sổ truyền vào bên trong.
Tiết tự học cuối ngày giáo viên không đến, lớp học ồn ào khiến không gian chật hẹp càng thêm oi bức.
Giang Dư cảm thấy trong người không được khỏe, cậu đưa đầu ngón tay trắng bệt sờ máy trợ thính, như cũ nghe được một đống tạp âm xì xì kéo dài.
Xong đời rồi, trong lòng Giang Dư nảy lên một tiếng, chắc không phải do hôm nay nóng quá đấy chứ?
Giang Dư cong tay gõ gõ vào cái máy trợ thính được giấu trong tai, do dự một chút, sau đó lại tiếp tục gõ thêm mấy cái.
Lần này, đống tạp âm xì xì kia đã biến mất.
Giang Dư thở phào nhẹ nhõm, quần áo ướt đẫm mồ hôi nhớp nháp dán vào người, cậu quay đầu nhìn đồng hồ treo tường ở cuối lớp, thầm đếm xem qua bao lâu mới tan học, tầm mắt xẹt qua chiếc ghế trống duy nhất không có người ngồi trong lớp.
Ghế trống chất đầy đồ ăn vặt, bàn bị đám học sinh ngồi trước đẩy sát về sau, chỉ chừa ra khoảng bốn năm centimet, dường như đã rất lâu chưa được đem ra sử dụng.
Chủ nhân chiếc ghế từ lúc khai giảng kết thúc đến nay vẫn chưa chịu xuất hiện, nhưng Giang Dư biết rõ cậu bạn đó là ai.
Trang Liễm.
Một trong số hai vai chính của cuốn sách này.
Giang Dư xuyên thư, hơn nữa còn xuyên tận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-bach-nguyet-quang-chet-som-cua-vai-chinh-van-nguoi-ghet/2903589/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.