Mấy người nhóm Hướng Đức Kim tuy muốn ở lại trên núi nhưng lại muốn dựng một gian lán tạm riêng biệt, chỉ cần không dột mưa, không lọt gió, che chắn được trong hai tháng là xong, đợi vết thương lành hẳn là họ sẽ rời đi. Bọn họ ở ngoài sương gió đã quen, dù mưa dầm hay nắng cháy đều có thể chịu được, không hề công t.ử chút nào.
Trong núi rừng muốn tìm được một mảnh đất tốt để cất nhà không phải chuyện dễ, nhưng nếu chỉ là dựng lán tạm thì không cần quá cầu kỳ. Vị trí dựng lán không nằm sát vách đá của hai gia đình, bọn họ không thích ở dưới bóng những cây sồi xanh cao lớn mà chọn một khu đất trên sườn dốc hướng nắng. Bởi lẽ nơi đó từng bị hỏa hoạn thiêu rụi, cây bụi cỏ dại thưa thớt, mấy người thương binh cảm thấy ở đó mới quang đãng, tránh cho những ngày sắp tới không nhìn thấy ánh mặt trời.
Mười mấy tên tạp dịch cùng bắt tay vào việc, vừa đào vừa đắp trên sườn dốc, loáng cái đã dọn ra được một khoảng đất bằng phẳng đủ xây hai gian phòng. Phần bên trên thì đơn giản hơn nhiều, dùng gỗ buộc vào thân cây, phủ thêm tấm bạt dầu, chỉ mất nửa ngày đã dựng xong hai gian lán tạm.
Đến khi trời sập tối đám tạp dịch xuống núi, trong lán đã có thể ở được người. Những việc tu bổ, cải tạo còn lại thì để Từ Nhị Thụy và Tiểu Mãn tự mình thong thả làm sau. Chỉ cần phủ thêm một lớp cỏ tranh lên mái lán là chẳng còn phải lo lắng điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5302302/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.