Đến khi Giang Chi xuất hiện ở vách núi Lão Vân Nhai với hơi thở hổn hển và chân tay bủn rủn, bà nội Tiểu Mãn và Nhị Thụy vừa bước ra sân đều giật nảy mình.
"Mẹ Nhị Thụy, thím chạy cái gì vậy?"
"Mẹ, ai đuổi theo mẹ à?" Nhị Thụy vội vàng nắm c.h.ặ.t cán d.a.o phay giắt ngang hông, phản ứng đầu tiên của anh là có lưu dân mò lên núi.
Giang Chi không ra hơi, xua xua tay: "Không có ai cả! Rắn, là rắn!"
Nhị Thụy không yên tâm, chạy ra phía sau kiểm tra, quả nhiên thấy không có ai mới quay lại hỏi: "Mẹ à, rắn nó có đuổi theo mẹ đâu mà mẹ sợ thế... Ủa, mẹ xách cái gì trên tay kia? Là lợn rừng!"
Lúc này Giang Chi mới sực nhớ ra, mình đã chạy một mạch mà tay vẫn đang xách con lợn. Cô vội cúi xuống nhìn, con lợn vẫn bị cô xách ngược hai chân, người nó đã nhũn ra, không còn động đậy gì nữa. Cô vội đặt nó xuống đất sờ thử, không còn hơi thở! Hỏng rồi, con lợn cô mạo hiểm giành từ miệng rắn về đã c.h.ế.t mất rồi.
Phải làm hô hấp nhân tạo ngay!
Thế là, Nhị Thụy đứng nhìn trân trân thấy mẹ mình dùng hai tay ôm lấy thân con lợn, hai ngón tay cái nhấn lên n.g.ự.c nó theo nhịp điệu.
"Mẹ con lợn này c.h.ế.t rồi, mẹ nhấn nó làm gì, mau cắt tiết thì hơn. Mà mẹ bắt được con lợn này ở đâu thế?"
Giang Chi không rảnh để giải thích tỉ mỉ, chỉ nói vắn tắt chuyện mình nghe thấy tiếng kêu rồi cướp con lợn từ dưới thân con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5289386/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.