Ngay khi gã đàn ông định bóp ngất người phụ nữ để từ từ "xử lý", có hai bóng người đã âm thầm tiến lại gần.
Một tiếng v.út xé gió vang lên, cây gậy gỗ nện thẳng vào sau gáy gã. Cú đ.á.n.h cực mạnh khiến đầu gã đàn ông lập tức bê bết m.á.u, nhưng gã vẫn chưa ngất ngay mà định quay đầu lại xem kẻ nào đã đ.á.n.h lén mình.
Thế nhưng gã vừa mới nghiêng đầu, Từ Nhị Thụy đã bồi thêm một gậy nữa. Lần này, gã đàn ông chẳng kịp thốt lên lời nào, đổ rầm xuống đất như một khúc gỗ.
Người phụ nữ đang bị bóp cổ đến mức hoa mắt ch.óng mặt, bỗng cảm thấy tay gã lỏng ra. Chưa kịp hiểu chuyện gì, cô đã thấy gã đàn ông vốn đang đè trên người mình nằm vật ra, đầu tuôn m.á.u xối xả.
Trong tầm mắt mờ ảo, sự xuất hiện đột ngột của hai người đàn ông khiến cô giật mình kinh hãi, nhưng kinh qua quá nhiều biến cố, nỗi sợ ấy cũng chỉ thoáng qua.
"Đa tạ... đa tạ hai vị..." Cổ họng cô đau nhức, giọng nói càng thêm khàn đặc.
Lời còn chưa dứt, cô đã nghe thấy tiếng cậu thiếu niên run rẩy gọi: "Đúng là chị Xuân Phượng thật rồi!"
"Chị dâu!"
Người phụ nữ giật nảy mình, ngẩng phắt đầu nhìn lại, cô cố gắng kìm nén giọng nói đang run lên: "Em là... Tiểu Mãn?"
Cô rời thôn Từ gia đã hai năm, khi ấy Tiểu Mãn mới mười ba tuổi. Giờ xuất hiện trước mắt cô, cậu bé gầy nhỏ năm nào đã cao lớn và rắn rỏi hơn hẳn. Tiểu Mãn gật đầu lia lịa: "Là em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5274141/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.