Nhìn cái mùa vụ trồng trọt chẳng giống ai, ông cụ Trường Canh đã phải sốt ruột đến nóng cả người suốt một thời gian.
Nhưng ông đã trót hứa chuyện đồng áng đều nghe theo Giang Chi, vả lại ông cũng chỉ là lão già sức tàn lực kiệt, gánh không nổi xách không xong, có sốt ruột cũng chẳng ích gì. Thế là ông chỉ biết ngày ngày dăm bảy lượt chạy ra bờ ruộng, đến nỗi một bãi nước tiểu cũng phải ráng nhịn để dành tưới xuống đất.
Bây giờ thấy Giang Chi lại muốn làm cái bầu phân gì đó để ươm giống, ông cụ thật sự cuống đến mức đầu óc kêu ong ong. Nhưng... ông vẫn lẳng lặng cúi đầu giúp làm việc.
Giang Chi trộn đều đất cát với tro bếp, sau đó dùng nước phân hòa cùng nước tinh bột đã lên men điều chế thành bùn ẩm. Cuối cùng, cô đem đống đất phân này vo thành từng viên tròn to bằng nắm tay, xếp ngay ngắn trên ruộng bậc thang.
Đây chính là những "bầu ươm giống" khiến cô từng nghe danh mà khiếp vía. Không chỉ mầm ngô phải vò như thế, mà mầm bông vải cũng phải làm tương tự. Từ Nhị Thụy và những người khác chưa từng làm việc này bao giờ, cứ vừa làm vừa cười hì hì đầy hứng thú. Thế là mấy người bọn họ trông chẳng khác nào một lũ bọ hung, vây quanh đống đất phân hôi hám mà nặn "linh đan".
Nặn xong xuôi, họ mới ấn từng hạt ngô vào giữa mỗi viên phân bón. Ông cụ Trường Canh là lão nông, nhìn đến đây liền hiểu ra ngay: "Mẹ Nhị Thụy này, rễ ngô cắm trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261721/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.