Rời khỏi nhà Tiểu Mãn, trong gùi của Từ Nhị Thụy chất đầy những miếng thịt đã được rửa sạch sẽ. Số thịt anh và Tiểu Mãn tìm được hôm nay, trừ phần đã nấu trong nồi, phần lớn còn lại đều ở đây.
Đáng lẽ số thịt dư phải chia đôi cho hai nhà, nhưng vì Giang Chi bảo cát căn rất tốt cho người bệnh nên bà nội Tiểu Mãn đã giữ hết phần cát căn lại để trao đổi. Giang Chi không còn cách nào khác, đành để lại toàn bộ cát căn cho bà, nhưng vẫn kiên quyết chia thêm một ít thịt. Cô dặn đi dặn lại họ nhất định phải ăn cho no, đừng có tiếc rẻ, vì cát căn trên núi còn đầy rẫy.
Câu nói này là thật lòng, bởi biết vùng này không có thói quen ăn cát căn, Giang Chi tin rằng chỉ riêng chỗ bột sắn dây này thôi cũng đủ nuôi sống cả hai gia đình rồi.
Khi ba người trở về nhà mình, Giang Chi lại một lần nữa đứng hình. Nhà cửa đã được sửa xong từ bao giờ thế này? Sáng sớm vừa ra khỏi cửa, khi về cô đã ghé thẳng vào nhà Tiểu Mãn dưới vách đá ngay nên chưa có dịp xem qua nhà mình.
Từ Nhị Thụy cũng ngẩn người, anh đặt gùi xuống, cầm đuốc chạy đến trước gian phòng ngủ của mình, ngó nghiêng khắp lượt: "Xảo Vân, chuyện này là sao thế? Sáng nay lúc anh đi mái nhà còn trống hoác, giờ ai đã lợp lên rồi? Đá tấm với vỏ cây này ở đâu ra vậy?"
Trận hỏa hoạn đã thiêu rụi một nửa mái cỏ, hai ngày nay ai nấy đều bận rộn thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261706/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.