Tận dụng việc nhà Tiểu Mãn vẫn còn nguyên vẹn, mọi người tạm thời quét dọn qua loa lớp tro bụi để làm chỗ nghỉ chân.
Điều khiến ai nấy hài lòng nhất là dưới vách đá cũng có một mạch suối ngầm, bình thường ông nội Tiểu Mãn vẫn dùng phiến đá đậy kín lại, giờ mở ra nước vẫn trong vắt, không hề dính bụi than.
Mấy người lập tức nhóm bếp nấu cơm, cảm giác sống sót sau t.a.i n.ạ.n thật sự quá đỗi tuyệt vời!
Bà nội Tiểu Mãn đào bao lương thực từ dưới đất lên, đem chút bột mì trắng ít ỏi còn sót lại trong nhà khuấy thành một nồi cháo đặc, thêm muối, thêm gia vị, lại hào phóng nhỏ vào mấy giọt dầu mè thơm phức. Sau trận đại hỏa, ai nấy đều vừa mệt vừa đói, bữa cháo bột này ăn vào thấy thơm ngon lạ lùng.
Ăn xong, mọi người trải chăn màn xuống đất, nằm ngả nghiêng nhắm mắt nghỉ ngơi, chỉ loáng cái đã ngủ say sưa.
Bên ngoài trời sắp sáng, khói sương lởn vởn, cả bầu trời bị bao phủ bởi khói hỏa hoạn nên trông xám xịt, u ám. Mọi người chỉ chợp mắt một lát rồi tỉnh dậy ngay. Lửa rừng thì tránh được rồi, nhưng trước mắt vẫn còn hai vấn đề cấp bách cần giải quyết.
Một là phải nắm rõ tình hình dưới làng, rốt cuộc là lưu dân hay loạn binh đã đốt làng. Nếu là loạn binh, ông cụ Trường Canh khuyên ban ngày cấm nhóm bếp nấu cơm, cũng không được tùy tiện đi lại ở những nơi lộ liễu để tránh thu hút quân phiệt hay thổ phỉ. Nếu là lưu dân thì vấn đề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261700/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.