Bạch Miểu theo bản năng nhìn Thẩm Nguy Tuyết.
Thẩm Nguy Tuyết nhàn nhạt nói: "Để ta."
"Ai muốn ngươi" Kinh Phỉ ghét bỏ lắc đầu, "Ta muốn Miểu Miểu giúp ta xoa, nào, Miểu Miểu......"
Hắn gọi thân mật, mắt thấy Thẩm Nguy Tuyết dần mất kiên nhẫn, Bạch Miểu vội vàng đồng ý: "Được, để ta!"
Thẩm Nguy Tuyết không khỏi nhíu mày: "Miểu Miểu......"
"Không sao ạ, trong khoảng thời gian này tiền bối cũng rất vất vả mà, con phục vụ cho ngài ấy một chút cũng đúng."
Bạch Miểu vén tay áo, đi ra phía sau Kinh Phỉ, nâng tay, nhanh nhẹn đáp trên vai hắn.
Kinh Phỉ rất vừa lòng: "Ngươi xem, vẫn là Miểu Miểu hiểu chuyện."
"Đó là đương nhiên, tiền bối, ta rất chuyên nghiệp, ngài phải hưởng thụ đi."
Bạch Miểu nói, đôi tay đặt chỗ vai Kinh Phỉ, đột nhiên dùng sức nhấn một cái ——
"A! A! Nhẹ chút...... Tiểu nha đầu như ngươi sao có sức lực lớn như vậy, a đau đau đau......"
Kinh Phỉ giống mèo bị dẫm đuôi, đột nhiên đau mà hô lên.
Bạch Miểu còn vừa ấn vừa niết huyệt vị của hắn: "Thoải mái không, tiền bối?"
"Á...... Thoải mái thoải mái...... Mau dừng lại, ta còn muốn sống thêm mấy năm......"
Nhìn thấy Kinh Phỉ đau đến vặn vẹo ngũ quan, Bạch Miểu không nhịn được cười khẽ.
Vừa nhấc mắt, phát hiện trên mặt Thẩm Nguy Tuyết cũng treo ý cười nhạt.
Mặt Bạch Miểu nóng lên, theo bản năng thu hồi tay.
"Miểu Miểu, ngươi cũng thật tàn nhẫn, không hổ là đệ tử thân truyền của Thẩm Nguy Tuyết......" Kinh Phỉ một bên xoa bả vai, một bên đau đến hít không khí.
Bạch Miểu: "Đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-sau-khi-nu-chinh-nhan-nham-su-ton/3605336/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.