Thật ra đối với Lê Phi Phàm, tin tức sau này Hoắc Uẩn Khải có thể hoặc thậm chí chắc chắn sẽ ở lại Ngọc Kinh Viên lâu dài cũng không ảnh hưởng quá nhiều. Đặc biệt khi nghe chính miệng hắn nói quy tắc của nhà chính không phải là không thể phá, Lê Phi Phàm cảm thấy bên ngoài có đồn anh là hồ ly tinh quyến rũ Hoắc Nhị gia lừng lẫy, khiến hắn phải ở lại Ngọc Kinh Viên hàng đêm sênh ca thì anh vẫn có thể tươi cười tặng lại cho người ta một câu “ngài quá khen”.
Tối hôm đó, cả đêm anh ngủ ngon không mộng mị.
Sáng sớm vừa dậy đã thấy chú Phúc đang sai bảo người dọn đồ.
Lê Phi Phàm tỏ vẻ muốn giúp khiến chú Phúc sợ tới mức liên tục xua tay, cuối cùng chỉ để anh bê hai cây xương rồng cảnh to bằng lòng bàn tay, Lê Phi Phàm không nói nên lời một lúc lâu.
"Chú Phúc, cái này để ở đâu?" Lê Phi Phàm hỏi.
Đây là lần đầu Lê Phi Phàm bước vào Hành Vu Uyển, bởi vì cả khu vườn thật sự quá rộng.
Nếu nói nơi anh sống xem như tao nhã, thì bên này hoàn toàn xứng với hai chữ khí thế. Hành Vu Uyển là sân chính trong Ngọc Kinh Viên, vị trí cũng là tốt nhất, bên trong tổng cộng được chia thành là tám sân lớn nhỏ, bao gồm một tòa thư viện hiện đại, một lầu riêng để thưởng cảnh, vân vân,...
Chú Phúc đứng từ xa nói lớn: "Cứ đặt tạm ở trong phòng đi, vẫn chưa sắp xếp xong đâu.”
Lê Phi Phàm nhìn cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-chim-se-nha-nhi-gia-thanh-tinh-roi/2443324/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.