Cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay của Hoắc Uẩn Khải trên lưng, Lê Phi Phàm không hiểu sao lại bị sờ đến hết cả cáu. Hơn nữa anh đang buồn ngủ, theo bản năng thả lỏng người, miễn cưỡng đặt cằm lên đầu vai hắn, hỏi: "Tôi nói này, đêm hôm khuya khoắt mà anh làm gì thế?”
"Không có gì, chợt nhớ tới nên đến đây xem xem.”
Lê Phi Phàm nghi hoặc ừ một tiếng, không hỏi tiếp.
Nếu giờ là ban ngày, anh nhất định sẽ không phản ứng như vậy.
Đêm dài vắng lặng, thái độ của Hoắc Uẩn Khải lại tốt quá mức, hắn thấy anh không nổi nóng bèn hỏi: "Sao đột nhiên lại tỉnh? Nằm mơ à?”
"Không." Lê Phi Phàm lắc đầu, lúc này mới nhớ ra: "Tôi muốn đi vệ sinh.”
Hình như Hoắc Uẩn Khải đã cười khẽ, hắn buông anh ra: "Đi đi.”
Đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Lê Phi Phàm vẫn tưởng đêm qua mình nhìn thấy Hoắc Uẩn Khải là do nằm mơ.
Sáng nay lúc đi làm anh vẫn chưa tỉnh táo nổi.
“Trợ lý Lê, cậu sao rồi?”
Cát Tùng vội vàng lót thêm tờ giấy dưới ly nước của Lê Phi Phàm, nhìn anh nói: “Sức khỏe của cậu đã ổn chưa? Thật ra cậu không cần về gấp như vậy, cậu bị thương lúc đi công tác Liêu Thành là vì việc công, mọi người đểu thông cảm mà.”
Lê Phi Phàm cúi đầu nhìn nước bị tràn ra ngoài, nhận lấy tờ giấy trong tay Cát Tùng, nói: “Không bị thương, chỉ bị sốt thôi.”
Mọi người đều xôn xao bàn về chuyến đi Liêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-chim-se-nha-nhi-gia-thanh-tinh-roi/2443259/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.