“Lên xe đi.” Cao Thăng không nỡ nhìn, trực tiếp mở cửa xe thay anh.
Lê Phi Phàm nhìn thoáng qua vẻ mặt kỳ quái của Cao Thăng, có hơi khó hiểu. Anh vòng sang, khom lưng vào xe, sau đó nhìn thấy Hoắc Uẩn Khải đang ngồi vắt chéo chân, anh vừa ngồi vào chỗ vừa nói: “Cao Thăng làm sao vậy, anh mắng anh ta à?”
Hoắc Uẩn Khải nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lại thu hồi tầm mắt rồi quét một vòng trên mặt anh, hắn thản nhiên nói: “Không cần để ý tới cậu ta.”
“Ờ.”
Lê Phi Phàm ổn định vị trí, sau đó sửa sang lại quần áo của mình.
Anh thuận miệng hỏi: “Sao Nhị gia lại tới đây?”
“Tôi không thể tới?” Hoắc Uẩn Khải hỏi.
Lê Phi Phàm lộ ra vẻ bất ngờ, nghiêng đầu nhìn hắn: “Đương nhiên là được, sao anh lại nói như vậy chứ?”
Giây tiếp theo, Hoắc Uẩn Khải đột nhiên bỏ chân xuống rồi ghé sát vào anh. Lê Phi Phàm bị dọa nhảy dựng, cả người bị ép đến mức nhích vào góc theo bản năng. Kết quả Hoắc Uẩn Khải càng ép càng gần, đến khi lưng Lê Phi Phàm chạm vào cửa xe, không thể lùi thêm nữa.
“Gì vậy?” Lê Phi Phàm đặt tay lên vai Hoắc Uẩn Khải, vô tội hỏi.
Hoắc Uẩn Khải bắt lấy tay Lê Phi Phàm, sau đó nghiêng đầu ngửi ở cổ anh.
“Mùi nước hoa nồng quá.” Hắn nói xong bèn rời khỏi, tầm mắt nhìn sang tay trái đang xách túi quần áo của anh, nhíu mày: “Còn có chỗ này nữa, muốn tự nói hay để tôi điều tra?”
Lê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-chim-se-nha-nhi-gia-thanh-tinh-roi/2443250/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.