Trời còn chưa sáng, ông Chúc đã bị người ta gấp gáp mời đến Ngọc Kinh Viên. Châm cứu cho Lê Phi Phàm xong, ông đứng dậy nói với Hoắc Uẩn Khải đứng bên cạnh: “Nhị gia không cần lo lắng quá, lúc trước bệnh tình của Hoắc phu nhân phát triển đến giai đoạn này cũng hay bị đau dai dẳng, nhưng không giống với tình trạng của cậu Lê.”
Hoắc Uẩn Khải nhíu mày nhìn thoáng qua Lê Phi Phàm đã ngủ: “Có thể dựa vào trị liệu để khống chế được không?”
“Về mặt bệnh lý thì không có vấn đề gì, trước đây vẫn luôn khống chế rất tốt.” Ông Chúc cũng nhíu mày: “Nhưng mà……”
Hoắc Uẩn Khải nhìn về phía ông lão tóc hoa râm: “Không sao, ông cứ nói đi.”
“Lúc đầu tôi đã từng nói tình huống của Phi Phàm thuộc kiểu bị chi phối bởi cảm xúc. Cách tốt nhất vẫn là đừng để cậu ấy tiếp xúc với chuyện gì nguy cấp, càng không nên có áp lực lớn, như vậy sẽ tạo thành gánh nặng cho thân thể cậu ấy, không tốt cho tình trạng bệnh.”
“Được, tôi đã hiểu.”
Hoắc Uẩn Khải gật đầu, ra lệnh cho người phía sau: “Chú Phúc, chú tiễn ông Chúc về giúp tôi.”
Chú Phúc hơi khom lưng, “Vâng.”
Lúc chị Lan nhìn thấy Lê Phi Phàm bị ôm trở về lần nữa đã suýt bị hù chết.
Chị nhìn chú Phúc đưa ông Chúc đi ra ngoài, lại nhìn Hoắc Uẩn Khải đang đứng trước mép giường ngắm Lê Phi Phàm ngủ, chị mới nói khẽ: “Nếu Nhị gia đang có việc gấp thì mau đi đi, để tôi ở đây chăm sóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-chim-se-nha-nhi-gia-thanh-tinh-roi/2443242/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.