Lần này, Lê Phi Phàm dứt khoát ở lại nước ngoài suốt nửa tháng.
Cũng không phải vì nguyên nhân nào khác, chẳng qua lúc vừa đặt chân lên đất khách quê người, đột nhiên anh cảm thấy đã tới đây thì nên thừa dịp hưởng thụ cuộc sống độc thân một chút xem sao.
Nên sau khi xử lý xong công việc, anh lập tức bay đến một thành phố khác.
Đã rất lâu rồi Lê Phi Phàm không ở một mình như thế này, từ khi anh bắt đầu xuyên đến đây đã bị buộc chặt với rất nhiều người và chuyện khác nhau, bị buộc phải quyết định nhiều vấn đề. Nhưng lần này, việc anh và Hoắc Uẩn Khải thực sự xảy ra quan hệ đã đủ chứng minh dù tương lai có ra sao, chắc chắn bọn họ sẽ không thể quay lại mối quan hệ hợp tác thuần túy như ban đầu.
Cho nên Lê Phi Phàm mặc kệ tất cả, không nghĩ ngợi thêm gì nữa.
Anh như một kẻ lang thang, cho chim bồ câu ăn ở đầu đường nước ngoài, cho ông lão ăn xin ven đường ít ngoại tệ, ban đêm lại đến một quán bar, một mình gọi cả bàn rượu rồi không uống hớp nào đã đi mất.
Ngoại trừ hôm anh gửi cho Hoắc Uẩn Khải một tin nhắn lúc còn trên máy bay thì sau đó không liên lạc với hắn lần nào nữa.
Thậm chí anh còn không liên lạc với bất kỳ ai, như đang cố ý ném mình vào một môi trường hoàn toàn mới vậy.
Rốt cuộc vào một buổi sáng, anh vừa đẩy cửa sổ ra, thấy mấy cành cây khô trơ trọi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-chim-se-nha-nhi-gia-thanh-tinh-roi/2443225/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.