Mùng Một Tết, Chúc Phàm vừa tỉnh dậy còn chưa kịp xem điện thoại đã bị A Uyên chui vào chăn làm cô lạnh run một cái.
Chúc Uyên sáng sớm đã cùng mấy đứa trẻ hàng xóm chơi ném tuyết, giờ thì nhận nhiệm vụ gọi chị dậy, cố ý dùng thân thể lạnh ngắt ôm lấy chị mình.
“Chị thơm quá, mềm quá, ôm thích thật đó.”
Chúc Phàm không đẩy A Uyên ra, để em gái ôm mình sưởi ấm.
Cô lười biếng liếc nhìn giờ trên điện thoại.
Đã mười giờ sáng.
Chúc Uyên ôm lấy chị, giọng thần bí, “Chị ơi, ba mẹ đã quyết định chuyện hôn nhân của chị rồi.”
Chúc Phàm chớp chớp mắt.
Chúc Uyên cười rất tươi, “Chị à, chị có vị hôn phu rồi đó.”
Chúc Phàm chống tay ngồi dậy, đầu óc còn hơi lơ mơ vì chưa tỉnh ngủ.
Chúc Uyên cũng không giấu nữa: “Chú Phương và anh rể sáng sớm đã đến chúc Tết rồi, biết chị còn đang ngủ nên không gọi chị dậy.”
“Họ trò chuyện trong thư phòng khá lâu đó.”
Chúc Phàm vội vàng rời giường, chỉnh trang xong liền xuống lầu, lễ phép chào hỏi chú Phương đang ngồi trò chuyện cùng mẹ trên sofa.
Phương Tắc Hành cười, đưa cho cô một bao lì xì thật to.
Mạnh Ân thấy con gái vội vã xuống lầu cũng không giữ lại trò chuyện, bà mỉm cười chỉ ra ngoài biệt thự: “Ba con và Tiểu Trụ đang xúc tuyết ngoài kia.”
Chúc Phàm chạy ra ngoài, thấy Phương Kỳ Trụ đang cầm xẻng xúc tuyết trong vườn, liền lao vào lòng anh.
Phương Kỳ Trụ sợ xẻng trong tay đụng trúng cô, ngay lúc cô chạy đến đã buông tay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273155/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.