Chúc Phàm tìm thấy Dịch Gia ở biệt thự nhà họ Dịch.
Dịch Gia mắt sưng húp, nghe thấy tiếng gõ cửa, cứ tưởng là dì giúp việc gọi mình ăn cơm, “Dì ơi, cháu nói rồi là không đói, để cháu ở một mình đi.”
Chúc Phàm tựa vào khung cửa: “Dịch Gia, cậu định làm con rùa rút đầu trong nhà mãi sao?”
Nghe thấy giọng Chúc Phàm, Dịch Gia vội từ trên giường bật dậy ra mở cửa.
Vừa nhìn thấy Chúc Phàm, cô lập tức nhào vào ôm lấy, bật khóc nức nở, vừa ấm ức vừa đau lòng.
Chúc Phàm ôm lấy cô, dìu cô vào phòng, đưa khăn giấy lau nước mắt cho bạn, “Sao không nói với tớ ngay từ đầu? Còn bảo bọn họ giấu tớ, không gửi tin cho tớ?”
Dịch Gia ấn khăn giấy lên mắt, nghẹn ngào: “Mẹ bạn trai cậu vừa mất, tớ muốn cậu yên tâm ở bên anh ấy. Chuyện của tớ chẳng có gì to tát, bị chửi thì chửi thôi, có mất miếng thịt nào đâu.”
Lời của Dịch Gia khiến mắt Chúc Phàm đỏ bừng.
Đến lúc này rồi, cô vẫn còn đang nghĩ cho người khác.
“Dịch Gia, cậu nghĩ cho người khác thì giỏi lắm, nhưng bản thân lại ôm hết mà khóc thầm chịu đựng à.”
Giọng Chúc Phàm rất nhẹ, nhưng lại khiến nước mắt Dịch Gia rơi còn dữ hơn.
Khi thật sự bị mũi giáo mang tên “mạng xã hội” đâm thẳng vào đầu, cô mới hiểu rõ sự đáng sợ và độc ác của môi trường mạng.
Hiện giờ cô đã không dám mở điện thoại hay bước ra khỏi cửa.
protected text
Dịch Gia nước mắt như vỡ đê, chính cô cũng không kiểm soát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267879/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.