Sự nghiêm túc trên gương mặt Chúc Phàm dịu lại một chút. Cô vừa xem nhiệt độ đo được, vừa đưa nước ấm cho anh:
“Họng có đau không? Anh sốt cả đêm rồi à?”
Giọng Phương Kỳ Trụ khàn đặc. Ánh mắt xót xa của Chúc Phàm khiến đầu óc anh vốn mơ hồ vì sốt, bỗng chốc trở nên tỉnh táo hơn đôi chút.
“Không, không đau.”
Nếu không đứng gần, Chúc Phàm cũng chẳng nghe rõ được anh nói gì.
Cô không tin lời anh.
protected text
Anh đã tắm trước khi cô đến.
Họng đã khàn đến mức này, sao có thể không đau? Nhiệt kế hiện: 38,3°C
Cô lại đo thêm lần nữa, rồi đưa nước ấm cho anh.
Phương Kỳ Trụ không nhận nước, ngồi bên mép giường, vòng tay ôm lấy eo cô, trán tựa vào xương quai xanh.
Dáng vẻ vừa thư giãn, vừa ỷ lại.
Chúc Phàm luồn tay vào mái tóc ngắn của anh, khẽ xoa sau gáy:
“Phương Kỳ Trụ, anh đang làm nũng với em đấy à?”
“Ừ.”
Chúc Phàm vẫn lườm anh, nhưng trong lòng đã mềm nhũn, giọng nói cũng nhẹ đi:
“Nước muối nhạt đấy, uống hết đi nhé. Em đút anh.”
Lúc này anh cần bổ sung điện giải.
Một tay cô đỡ cằm anh, tay còn lại đưa mép ly đến môi anh. Thấy anh nuốt chậm, cô cũng chậm lại theo.
Chúc Phàm cúi mắt nhìn—một ly nước muối nhạt, Phương Kỳ Trụ đã uống cạn.
Cô nhẹ nhàng lau đi vệt nước nơi khóe môi anh, dỗ dành như trẻ nhỏ:
“Giờ nằm nghỉ nào.”
Đôi môi anh lúc này đã không còn khô như trước.
Chúc Phàm định ra phòng khách lấy cháo và trái cây.
Thấy anh định theo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267877/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.