Lần đầu tiên Phương Tắc Hành và Lạc Thủy Tâm gặp nhau là tại triển lãm tranh sơn dầu Gia Bá ở Kinh thị.
Một người bạn chuyển nhà mới, anh muốn mua một bức tranh làm quà tân gia.
Thiếu nữ mặc áo len dệt kim đen đơn giản và váy đen, trên người còn vương những vết màu không thể giặt sạch. Cô đeo balo vải, dáng người cao gầy, khí chất lạnh nhạt, đứng lặng trước bức tranh mà anh đã chọn.
Nhân viên định lấy tranh đi, thấy cô nhìn rất chăm chú, anh liền bảo nhân viên giữ lại bức tranh đến khi triển lãm kết thúc rồi sẽ cho người đến nhận.
Có lẽ nghe được anh nói với người phụ trách triển lãm rằng muốn mua bức tranh này, cô nhìn anh, khẽ mỉm cười:
“Thưa ngài, ngài rất thích bức tranh này sao?”
Xung quanh có không ít cô gái trạc tuổi cô, đang chụp ảnh check-in hoặc bàn luận về tranh cùng bạn bè.
Phương Tắc Hành nói là phải.
“Tôi cũng rất thích. Có tiền thật tốt.”
Lời cảm thán của thiếu nữ khiến anh khẽ sững lại.
Có một khoảnh khắc, anh nghĩ, nếu cô thích, bức tranh này có thể tặng cho cô.
Lạc Thủy Tâm nghiêng đầu hỏi anh:
“Vì sao ngài thích bức tranh này?”
Phương Tắc Hành nhìn chăm chú vào gam màu biển ấm áp trước mắt.
Ánh mắt dừng lại trên chiếc thuyền buồm trong tranh.
Lạc Thủy Tâm vốn nghĩ anh sẽ giống như tất cả những người khác, nói rằng bức tranh này dịu dàng, ấm áp.
“Trốn chạy.”
Lạc Thủy Tâm sững người, ngay sau đó trong mắt bùng lên ánh sáng rực rỡ.
Phương Tắc Hành bị ánh nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267871/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.