Dịch Gia mang bao đàn cello của Chúc Phàm tới, viền mắt đỏ hoe dữ dội.
Cô kéo tay Chúc Phàm lên, giọng nghẹn ngào: “Cậu bị trầy cả lòng bàn tay lẫn cánh tay lúc ngã trên bậc thang rồi.”
Chúc Phàm đã nhịn đau suốt cả màn biểu diễn để hoàn thành tiết mục cùng cô.
Chúc Phàm khẽ dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào mí mắt đang nóng bừng của Dịch Gia: “Dịch Gia, đừng khóc. Màn biểu diễn thành công như vậy, phải cười chứ.”
Cô cố ý dịu giọng: “Thật sự không đau, chỉ trầy chút xíu thôi, mai là khỏi.”
“Cậu nói dối.” Nước mắt của Dịch Gia không ngừng rơi xuống, một nửa là vì xót xa, một nửa là vì xúc động không kiềm được.
Chúc Phàm phải dỗ mãi, Dịch Gia mới chịu nguôi ngoai.
Trời lạnh quá, phải nhanh chóng quay lại khán đài mặc thêm áo.
Khi cúi xuống kéo khóa bao đàn, ánh mắt Chúc Phàm bất chợt khựng lại —
Trên mặt đàn cello, rõ ràng bị sứt mất một góc.
Lúc biểu diễn, cô hoàn toàn không để ý.
Dịch Gia cũng nhìn thấy.
Cô lập tức bật dậy, xoay người định lao về phía khu chờ biểu diễn.
protected text
Chung Phỉ lúc ấy đang nói chuyện với nam MC chuẩn bị giới thiệu tiết mục tiếp theo, gương mặt nghiêng nghiêng nhẹ nhàng, nở nụ cười mỏng.
MC thấy Dịch Gia khí thế xồng xộc lao tới, theo bản năng bước lên chắn trước Chung Phỉ.
Nhưng Chung Phỉ ôm đàn violin, nhẹ nhàng đẩy anh ta sang một bên. Cô ngẩng lên nhìn Dịch Gia, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước, giọng nói bình tĩnh: “Tôi đã xin lỗi rồi.”
“Nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267868/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.