Cuộc thi có yêu cầu về bài hát, phải tích cực, truyền tải năng lượng tích cực.
Bài hát mà Dịch Gia chọn cho vòng chung kết là 《如願》 (Như nguyện).
Để buổi thi diễn ra suôn sẻ, đồng thời giúp các thí sinh làm quen với sân khấu và vị trí đứng tối ưu, buổi tổng duyệt bắt đầu từ hai giờ chiều và kéo dài đến gần năm giờ.
Sau khi tổng duyệt kết thúc, Dịch Gia và Chu Tụng quay video tác phẩm dự thi.
Chúc Phàm cầm điện thoại của Dịch Gia, giúp quay màn hình.
Chung Phỉ mở hộp vĩ cầm, chủ động đề nghị: “Tôi đệm đàn cho hai người nhé, có ngại tôi lọt vào khung hình không?”
Dịch Gia vừa định cất giọng hát thì bị lời của Chung Phỉ cắt ngang.
Chu Tụng nhìn sang Dịch Gia, xin ý kiến của cô—cậu không có ý kiến gì cả.
Dịch Gia xoa cằm, nhìn Chung Phỉ, trong lòng không tài nào có thiện cảm nổi. Cô bắt chước giọng điệu của Chung Phỉ, nói với Chu Tụng: “Hay là mình hát chay nhé?”
Khuôn mặt Chung Phỉ thoáng hiện lên vẻ ngượng ngùng vì bị từ chối.
Hà Thiên Nhã đứng bên cạnh tặc lưỡi, giọng không lớn nhưng đủ để người xung quanh nghe thấy: “Có fan thì giỏi lắm à, chẳng phải chỉ là tiện tay quay cái video, lọt khung một chút thôi sao, lòng dạ hẹp hòi quá. Sợ người khác giành mất hào quang của mình.”
Bên này vừa có động tĩnh, lập tức thu hút không ít sinh viên vây quanh—mọi người đều muốn xem trước buổi biểu diễn ngày mai, giờ đây trên sân thể thao đã đứng không ít người.
Lời của Hà Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267862/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.