Cây tăm bông tẩm dung dịch iod được Phương Kỳ Bạch dùng ngón tay thon dài, lành lạnh nhẹ nhàng bẻ gãy, dung dịch nâu sẫm từ từ thấm vào đầu bông trắng muốt.
Chúc Uyên ngồi ở ghế phụ, dưới ánh mắt chăm chú của Phương Kỳ Bạch, ngoan ngoãn duỗi tay ra.
Anh cúi người lại gần, đầu ngón tay cầm tăm bông, động tác nhẹ nhàng chấm lên vết thương ở lòng bàn tay cô.
Trong khóe mắt anh, cô gái nhỏ má đỏ ửng, đến cả hơi thở cũng nhẹ đi rõ rệt. Phương Kỳ Bạch lơ đãng cất lời, giọng trầm khẽ:
“Sao mỗi lần gặp anh, em đều căng thẳng thế?”
Chúc Uyên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ẩn dưới hàng mi mỏng của anh, mặt bỗng chốc đỏ bừng.
“Không… không căng thẳng.”
Miệng thì cứng, nhưng cả người cô cứng đờ như dây đàn. Giọng nói lắp bắp, ánh mắt dao động, đến cả đầu ngón tay cũng khẽ run.
Từ góc độ của cô, có thể thấy rõ hàng mi dài rủ xuống của anh, đang chăm chú xử lý vết thương cho cô. Đuôi mắt dài, khóe môi cong nhẹ thành một nụ cười như có như không.
Tim Chúc Uyên chợt siết lại.
Cô cố kìm nén, không dám nhìn thêm, nhưng không ngăn được tiếng tim mình đập từng nhịp dồn dập vang lên trong khoang xe yên tĩnh.
“A Uyên, anh không ăn thịt trẻ con đâu.”
Giọng nói lười biếng của Phương Kỳ Bạch vang lên từ trên đỉnh đầu.
Chúc Uyên “A” một tiếng ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu khiến anh bật cười khẽ.
Ý anh chỉ là muốn cô thư giãn, ai ngờ câu nói đó lại khiến cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267859/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.