“Phương Kỳ Trụ… đừng hôn nữa…”
Màu son hồng được tô lại sau bữa ăn trên môi thiếu nữ đã bị anh cọ nhòe, để lộ lớp hồng phớt mềm mại bên dưới. Hơi thở quấn quýt, cô có thể cảm nhận rõ hương bạc hà the mát còn sót lại trên môi mình, quyện cùng mùi ngọt của son, tất cả đều bị anh cuốn đi hết.
Phương Kỳ Trụ cúi đầu, ngón tay cái chạm nhẹ lên môi cô đã sưng hồng, động tác tuy hờ hững nhưng lại mang theo cảm giác chiếm hữu chưa thỏa mãn.
… Vẫn chưa hôn đủ.
Chúc Phàm ngẩng mặt nhìn anh, thấy đôi môi mỏng kia đã nhuộm màu son của mình, đỏ đến mập mờ. Cô đưa tay định lau đi, lại bị anh bắt lấy cổ tay. Anh cúi sát lại, ánh mắt ngang bằng với cô, yết hầu khẽ động, giọng nói khàn khàn như cọ qua giấy nhám:
“Phàm Bảo, anh yêu em.”
Tình yêu ấy như không phải thoát ra từ đôi môi, mà như dội lên từ tận sâu nơi cổ họng, mang theo hơi ấm bỏng rát, in dấu lên trán cô. Chúc Phàm chỉ thấy tim mình run lên, cảm giác tê dại lan từ xương sống khắp toàn thân.
Cô đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt anh, nhìn sâu vào đôi mắt ánh lên nụ cười tự nhiên của anh, không chút do dự đáp lại:
“Em cũng yêu anh.”
Đầu ngón tay vô thức siết chặt, giọng Chúc Phàm đầy bá đạo và chiếm hữu:
“Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau. Phương Kỳ Trụ, cả đời này, anh chỉ được yêu một mình em.”
Phương Kỳ Trụ bật cười khẽ, lồng ngực khẽ rung, vẻ ngang ngạnh giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267857/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.