Thay đồ xong, Chúc Phàm soi mình trong chiếc gương lớn trong phòng.
Chiếc sơ mi lụa trắng mềm mại, được cắt may khéo léo, ôm nhẹ làn da. Vạt áo được sơ vin gọn gàng vào chiếc quần tây đen, khéo léo tôn lên vòng eo thon thả. Dây chuyền trên xương quai xanh lấp lánh ánh sáng, mái tóc dài bồng bềnh như lụa xõa nhẹ trên vai.
Vừa thuần khiết vừa quyến rũ đến khó tả.
Phương Kỳ Trụ tựa vào cửa, tay cầm đôi giày cao gót, chẳng biết đã đứng đó nhìn bao lâu.
Chúc Phàm đỏ mặt — cô quên đóng cửa phòng…
“Phương Kỳ Trụ, anh vào từ khi nào vậy?”
Không nghe thấy chút động tĩnh nào.
Cô gái trong bộ quần tây đen dài đến mắt cá, để lộ cổ chân thon nhỏ, đôi bàn chân trắng trẻo đặt trên sàn.
Chúc Phàm khẽ co đầu ngón chân lại.
Phương Kỳ Trụ tiến đến:
“Khi em thay áo sơ mi.”
Mặt Chúc Phàm càng đỏ hơn.
Vậy là… lúc cô thay đồ, anh gần như đã nhìn hết…
Tóc Phương Kỳ Trụ vẫn còn hơi ướt sau khi tắm, trên người mặc chiếc áo thun và quần dài đen mà cô đã mua cho anh.
Anh cong môi cười, quỳ một gối xuống đất, đặt đôi giày cao gót dưới chân cô.
Cúi đầu, giúp cô mang giày.
Đôi giày cao gót đế đỏ đen làm tôn lên dáng người thanh thoát, cao ráo của cô gái, đường cong trở nên hoàn hảo.
Chúc Phàm thoa son môi, khiến khí chất càng thêm cuốn hút.
Khi cô cúi người, đường cong eo lưng mềm mại, vòng hông uyển chuyển như được vẽ bằng một nét bút mê hồn.
Cổ họng Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267852/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.