Số trang sức và đồ quý mà Chúc Từ lén lấy từ nhà, thông qua một người bạn trên mạng, lại bị bán lại cho một cửa hàng đồ hiệu cũ.
Giá trị hơn bốn triệu, vậy mà số tiền thực sự đến tay Chúc Từ chưa đến năm trăm ngàn.
Chúc Từ khóc lóc, nói vì tiền tiêu vặt không đủ nên nhất thời hồ đồ.
Mạnh Ân không thể hiểu nổi.
Bà chưa từng bạc đãi Chúc Từ về mặt vật chất.
Mỗi lần muốn gì, bà đều đáp ứng.
Việc chuyển trường, kiểm soát chi tiêu tiền tiêu vặt, cũng là do Chúc Từ sai trước.
Bà luôn nghĩ rằng Chúc Từ đang dần thay đổi, cho đến khi lần này cô bé lại lấy đồ trong nhà đem bán. Lúc ấy bà mới nhận ra, Chúc Từ chưa từng có ý định sửa đổi.
Chúc Từ ôm chặt chân mẹ, “Mẹ ơi, con chuyển đến trường mới, không ai chơi với con cả. Con muốn kết bạn với các bạn ấy nên mỗi ngày đều mua đồ tặng, mời họ trà sữa, đồ ăn vặt.”
Tiền tiêu vặt căn bản là không đủ dùng.
Mạnh Ân nhớ đến A Uyên.
A Uyên chưa từng chủ động xin bà tiền tiêu vặt hay thứ gì mình thích. Mỗi lần bà định đưa tiền, A Uyên đều nói vẫn còn tiền từ lần trước.
Chúc Từ không biết mẹ đang nghĩ gì, chỉ biết ánh mắt mẹ nhìn mình ngày càng lạnh nhạt.
Ba gọi cảnh sát rời đi, điều đó cho thấy ông vẫn còn quan tâm đến cô ta.
Cô ta thực sự biết lỗi rồi.
Chúc Từ quỳ rạp xuống đất không ngừng dập đầu: “Ba, mẹ, xin hãy tha thứ cho con lần này.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267831/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.