“Á… anh bị chó cắn rồi…”
Giọng run rẩy đầy kinh hãi của Chúc Uyên khiến Chúc Phàm theo phản xạ quay đầu nhìn về phía cô và Kỳ Bạch.
Ngón út bên tay trái của Kỳ Bạch bị răng chó cào xước.
Bàn tay người đàn ông ấy – thon dài, từng đường nét khớp xương như được tạc khéo léo, làn da trắng ngần dưới ánh sáng lộ ra dấu răng mờ, máu không ngừng rỉ ra.
Kỳ Bạch cúi đầu, lúc này mới nhận ra khi nãy dùng tay không hất văng con chó, bản thân đã bị cắn.
Anh chẳng để tâm, chỉ dùng áo vest vắt trên khuỷu tay lau đi vệt máu trên ngón tay.
Kỳ Bạch nhìn cô gái trước mặt – vẫn còn sợ hãi – hỏi: “Em tự đứng dậy được không?”
Chúc Uyên gật đầu, ánh mắt vẫn dừng trên vết thương nơi tay anh.
Kỳ Bạch cúi người xuống.
Bóng anh hoàn toàn bao phủ lấy cô.
Chúc Uyên chống tay phải lên đất, nhịp thở khựng lại trong chốc lát.
Khi ngẩng đầu lên, cô thấy bàn tay anh đưa về phía mình, Chúc Uyên ngẩn ra.
Nụ cười dịu dàng nơi khóe môi Kỳ Bạch xoa dịu nỗi sợ trong cô. Như bị mê hoặc, cô đưa tay nắm lấy bàn tay rắn rỏi ấy.
Chúc Phàm thở phào.
A Uyên không bị thương, cô cuối cùng cũng yên tâm.
Trước mặt đột nhiên tối sầm lại, ánh sáng và tầm nhìn của Chúc Phàm bị một thân hình cao lớn chắn mất – là Phương Kỳ Trụ.
Anh cúi đầu, vóc người cao ráo mang theo khí thế áp đảo.
Chúc Phàm ngẩng đầu, cả người như chìm trong bóng anh.
Ánh mắt họ giao nhau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266769/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.