Khi Chúc Phàm và Khâu Thận đến Hồng Phù, các bàn trong quán bar đã chật kín người.
Khác với những quán bar thông thường đầy ánh đèn rực rỡ, quán bar phong cách cổ trang của Khâu Thận, từ trang trí, menu đồ uống, cho đến những cô gái mặc Hán phục biểu diễn live, từng ánh mắt, nụ cười đều như đã được huấn luyện kỹ càng, khiến người ta không dời nổi ánh nhìn, chân như bị níu lại, không nhấc nổi bước.
Nghi ngờ Trụ Vương, thấu hiểu Trụ Vương, rồi trở thành Trụ Vương.
Ánh mắt Chúc Phàm bị thu hút bởi một cô gái đang đứng trên trống, vừa múa vừa đánh đàn tỳ bà.
Khâu Thận cũng nhìn theo ánh mắt cô:
“Có phải rất đẹp không?”
“Để tớ gọi cô ấy lên phòng riêng biểu diễn nhé.”
Chúc Phàm thu lại ánh nhìn:
“Đừng tước đoạt niềm vui của mọi người.”
Từ 7 giờ tối, điện thoại của Khâu Thận đã không ngừng reo lên.
protected text
“Họ đang giục rồi, bọn mình lên trước đi.”
Trong phòng riêng đã có khá nhiều người ngồi.
Thấy Khâu Thận và Chúc Phàm bước vào, mọi người liền ồn ào đòi phạt rượu cả hai.
“Thận à, cậu làm sao thế? Tự cậu tổ chức buổi tụ họp, lại để bọn tớ đợi lâu thế này, có hợp lý không?”
Khâu Thận rót một ly rượu cho mình, uống cạn trước:
“Có ai không được tiếp đón hay bị bỏ rơi à?”
“Tiếp đón thì tốt rồi đó.”
“Nhưng thiếu nhân vật chính thì vẫn thấy thiếu thiếu.”
Khâu Thận nhẹ đẩy Chúc Phàm:
“Đừng đứng nữa, ngồi đi.”
Đã có người nhường chỗ ngồi ở giữa.
Chúc Phàm gật đầu cảm ơn cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266758/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.