Tiếng chuông tan học vang lên kết thúc buổi học sáng, Chúc Phàm duỗi người một cái.
Không biết Phương Kỳ Trụ đã tỉnh chưa.
Tiết thứ hai buổi sáng kết thúc, Chúc Phàm cùng các bạn chuyển xuống lớp học ở tầng dưới.
Thấy Phương Kỳ Trụ ngủ rất say, cô cũng không gọi anh dậy.
protected text
“Chúc Phàm.”
Chúc Phàm ôm sách quay đầu nhìn về phía Phương Kỳ Bạch, người vừa gọi cô.
Vì cô ra khỏi lớp muộn, hành lang lúc này đã vắng tanh, hầu như không còn học sinh nào.
Phương Kỳ Bạch nhướng mày: “Mấy ngày nay cậu đang tránh mặt tớ à?”
Bị Phương Kỳ Bạch nói trúng tim đen, Chúc Phàm cũng không lúng túng, tiện miệng tìm một cái cớ: “Sợ đi với cậu thân quá, bạn gái cậu ghen.”
Cô chủ động nhắc đến Dung Nhạc Vi, nụ cười trong mắt Phương Kỳ Bạch nhạt hẳn đi.
“Cùng ăn trưa nhé?”
Chúc Phàm mỉm cười từ chối: “Tớ có hẹn với người khác rồi.”
Phương Kỳ Bạch đưa tay đang thả bên người lấy bật lửa từ trong túi ra, hỏi: “Phương Kỳ Trụ?”
Chúc Phàm gật đầu.
Người đàn ông cúi đầu, thuần thục ngậm lấy điếu thuốc, động tác châm lửa dừng lại khi bắt gặp ánh mắt Chúc Phàm.
Chúc Phàm khoát tay: “Cậu cứ hút đi, đừng để ý tớ.”
Phương Kỳ Bạch kẹp điếu thuốc chưa cháy giữa những đốt ngón tay, giọng lười biếng: “Là vì tớ với Dung Nhạc Vi bên nhau, nên cậu mới…”
Nên cô mới tìm đến Phương Kỳ Trụ.
Câu nói của Phương Kỳ Bạch chưa dứt, nhưng Chúc Phàm đã hiểu ý.
“Không phải.”
Đôi mắt thiếu nữ trong suốt, sáng ngời. Khi nhìn anh, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266754/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.