Chúc Phàm không chống lại được lực nơi tay anh, đôi mắt ươn ướt ngấn nước, “Phương Kỳ Trụ, anh đúng là đồ tồi.”
Cô chẳng nhớ nổi đã vào thang máy thế nào, càng không biết mình đã bị kéo lên giường ra sao—tất cả đều mơ hồ như trong sương mù.
Giờ thì cô thấy rất nóng, cực kỳ nóng.
Không được, vẫn chưa thể ngủ. Cô chưa tắm sau khi chạy bộ.
Cô phải đi tắm.
“Phương Kỳ Trụ, có một con heo con đang cọ người em, mau kéo nó ra khỏi em đi.”
“Phương Kỳ Trụ, em gọi anh mà anh không trả lời…”
“Heo kia, còn dám cọ người em nữa, còn cắn em nữa, em sẽ bảo Phương Kỳ Trụ đem anh đi quay thành heo sữa nướng đấy… Anh ấy tàn bạo lắm, dữ dằn lắm…”
Phương Kỳ Trụ, trên người không còn mảnh vải, chống người dậy, nhìn Chúc Phàm đã say mèm đến mơ màng, khẽ bật cười.
Chúc Phàm quấn chăn quanh người, viền mắt đỏ hoe, “Anh… anh không được bắt nạt người khác.”
“Anh, bế tiểu thư này đi tắm.”
Nói xong, cô chớp đôi mắt mơ màng nhìn người đàn ông trước mặt, mặt và cổ đều đỏ bừng. Cô lấy tay che mắt: “Anh mặc quần áo vào cho bản tiểu thư!”
Giọng cô đầy ấm ức, còn pha cả âm điệu như sắp khóc.
Cứ như chỉ cần anh không mặc vào, cô sẽ khóc thật.
Phương Kỳ Trụ nhặt quần áo dưới đất, nhanh chóng mặc lại.
Chúc Phàm rụt rè hỏi: “Anh mặc xong chưa?”
Phương Kỳ Trụ bật cười trong cổ họng: “Mở mắt đi.”
Chúc Phàm ngoan ngoãn mở mắt, lập tức dang tay lao vào lòng anh.
Cô chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266748/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.