“Chúc Phàm, cậu có thấy anh Trụ nhà tôi đâu không—”
Bãi đỗ xe Đại học Kinh Đô, Văn Vũ Tinh ngồi trong chiếc Bugatti đen bóng, thò đầu ra gọi cô.
Vừa thấy chiếc váy trắng của cô gái lấm tấm máu đỏ, cậu lập tức nuốt hết phần sau của câu nói.
“Ai bắt nạt cậu vậy?!”
Văn Vũ Tinh xắn tay áo, định mở cửa xe xuống: “Dám bắt nạt người của Trụ ca nhà tôi á?”
Chúc Phàm vội vàng xua tay: “Không ai bắt nạt tôi đâu, máu trên váy chỉ là vô tình bị dính thôi.”
Cô lùi vài bước sang bên, để Văn Vũ Tinh thấy rõ Phương Kỳ Trụ đang nhàn nhã đi sau cô.
“Trụ ca của cậu chảy máu cam không ít, giờ người còn yếu lắm. Mau đưa anh ấy về nghỉ ngơi đi.”
Văn Vũ Tinh như gió chui ra khỏi xe: “Trụ ca!”
Một tiếng gọi thảm thiết, như thể Phương Kỳ Trụ không phải chảy máu cam mà mắc bệnh hiểm nghèo không sống nổi tới mai.
Phương Kỳ Trụ nhíu mày bịt tai: “Chưa chết, chưa đến lúc khóc tang.”
Văn Vũ Tinh “phì” ra mấy tiếng, “Trụ ca của em ăn nói không kiêng nể gì cả.”
Chúc Phàm bật cười.
Cái liếc nhẹ của Phương Kỳ Trụ khiến nụ cười trên môi cô lập tức thu lại.
Bãi đỗ xe lúc này khá đông, sinh viên sau tiết học buổi chiều đều đến lấy xe về nhà hoặc ra ngoài chơi.
Đứng gần bên Phương Kỳ Trụ và Văn Vũ Tinh, Chúc Phàm để ý có người muốn đến lấy xe, nhưng lại vì ngại Phương Kỳ Trụ mà không dám lại gần.
Từ hồ Kính về tới bãi xe, bất kỳ sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266744/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.