Khi Mạnh Mặc Vãn xách chiếc bánh kem velvet đỏ hình trái tim và bó hoa hồng phấn ly châu mà Chúc Phàm đưa cho rời khỏi lễ đường, cô vẫn còn lâng lâng như đang bay trên mây.
Khiến cô cảm thấy lâng lâng không phải là bánh kem hay hoa tươi, mà là lời cảm ơn trang trọng của Chúc Phàm.
Cô hoàn toàn không cảm thấy mình đã giúp được gì cho Chúc Phàm, thế nhưng lại được nghe bản Hoa huyên thảo mà Chúc Phàm đặc biệt đàn tặng, còn được ăn món bánh xa xỉ mà bình thường cô chẳng bao giờ đụng đến, nhận cả bó hoa đắt đỏ mà cô chẳng bao giờ nỡ mua.
Buổi sáng hôm nay, cô như được sao may mắn chiếu rọi.
Mạnh Mặc Vãn không kìm được quay đầu nhìn vào lễ đường nơi Chúc Phàm vẫn còn đang ở lại.
Bạn bè bên cạnh học tỷ ai nấy đều ăn mặc xinh đẹp tinh tế, vóc dáng và khí chất đều nổi bật.
Mạnh Mặc Vãn cúi đầu, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ.
Cô hy vọng học tỷ Chúc ngày nào cũng có thể vui vẻ hạnh phúc. Cô sẽ cất giữ thật kỹ kỷ niệm ngày hôm nay.
Vai chạm vào ai đó, cô hoảng hốt ngẩng đầu xin lỗi:
“Xin lỗi, xin lỗi, mình sẽ chú ý đường đi hơn.”
Văn Vũ Tinh liên tục hắt xì mấy cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ:
“Cậu để hoa xa tôi ra một chút, ông đây không ngửi nổi phấn hoa.”
Mạnh Mặc Vãn rụt vai lại, ôm chặt bó hoa vào lòng.
Thấy cô gái trông như gặp phải xác sống, Văn Vũ Tinh không khỏi lầm bầm:
“Anh Trụ, chắc chắn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266740/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.