Tại phòng ăn dưới lầu.
“Bà ơi, ba mẹ, mọi người nhất định phải làm chủ cho con!”
Chúc Từ như một cơn gió lao vào phòng ăn, suýt nữa làm Mạnh Ân làm rơi khay đồ ăn đang cầm trên tay.
Chúc Lâm Quân vội đỡ lấy khay cho vợ, “Em có bị bỏng không?”
Mạnh Ân mỉm cười lắc đầu: “Em vừa mới bày xong, giờ lại rối tung hết cả,” rồi quay sang nhìn con gái với vẻ bất lực pha chút cưng chiều, “Mới sáng sớm mà, ai lại bắt nạt A Từ nhà mình vậy?”
Một câu nói của Mạnh Ân khiến trái tim đang lơ lửng của Chúc Từ lập tức yên ổn trở lại.
Chị gái ruột trở về thì đã sao? Cô vẫn là con gái được ba mẹ yêu thương nhất.
Chúc Từ liền ôm lấy eo mẹ, cọ cọ như cún con, vừa khen mẹ thơm, dễ chịu, ngay giây sau liền phụng phịu mách tội: “Là chị! Chị dùng móc áo đập đầu con đến chảy máu!”
Bà cụ Chúc nghe vậy thì ngẩng đầu khỏi tờ báo, ánh mắt lướt qua trán Chúc Từ trong nửa giây rồi lại cúi xuống đọc tiếp.
Chúc Từ chạm phải ánh mắt của bà nội, bĩu môi, thấy bản thân thật tủi thân. Nhưng khi thấy bà nội không nói gì, cô ta cũng không dám thêm mắm dặm muối với ba mẹ nữa.
Tuy bà nội chiều cô, nhưng phần nhiều vẫn thiên vị chị gái hơn.
Chúc Lâm Quân thấy con gái cứ quấn lấy vợ nũng nịu, thương vợ đã không ngủ cả đêm, lại bận rộn từ sáng sớm, bèn kéo ghế cho vợ ngồi, nhẹ giọng nói: “A Từ, con điềm đạm chút.”
“Tiểu Ân, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5266725/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.