Trầm Ngân mang theo một bụng nghi hoặc quay trở về Vô Gian Điện, vừa hay liền bắt gặp Viêm lão đang đứng ở trước cửa.
Ông tựa hồ đã đợi bọn họ hồi lâu, khi nhìn thấy chỉ có một mình Trầm Ngân trở về, liền hơi khom lưng dò hỏi :"Trầm công tử, vương thượng..."
"Hắn còn ở Vô Quy Đường." Biết ông định hỏi chuyện gì, nên Trầm Ngân ngay tức khắc liền tự chủ trả lời. Đồng thời, một bên lại phân phó :"Bảo trù phòng chuẩn bị một bát canh dưỡng thai cho ta đi. Bụng của ta có chút không thoải mái."
Có lẽ bởi vì lôi kéo Trầm Ô đi một đường, hơn nữa còn bị mưa lạnh tạt trúng. Nên bụng dưới của Trầm Ngân lúc này xác thực là có hơi khó chịu.
"Được, công tử thỉnh đợi một lát." Mặc dù còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi, nhưng thấy Trầm Ngân giống như không có ý muốn trả lời, Viêm lão liền thức thời lui xuống.
-----------------------------
Trầm Ô rời khỏi Vô Quy Đường, trên tay vẫn đang cầm khăn tay lau chùi máu tươi trên trán. Nhưng đầu tóc cùng mão miện đều đã sớm nghiêng ngả, xốc xếch, tựa như một người điên.
Gương mặt hắn xám xanh, không có nửa phần sinh khí. Ánh mắt lờ đờ, không tồn tại chút tiêu cự nào.
Trong lúc Trầm Ô đang tiến về trước, thì lúc này, một bóng người lại đột ngột chặn ở trước đường đi của hắn. Buộc hắn không thể không nâng mắt nhìn lên.
"Vương thượng." Quý Phi trên người mặc một thân xiêm y đơn bạc, lúc này đang hướng về phía Trầm Ô thi lễ.
Đồng tử trống rỗng, Trầm Ô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-tim-duong-song-trong-cho-chet/727160/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.