Nhà hàng Icebear.
Trên bàn ăn, hai người đàn ông khí chất ngời ngời đang xâm xoi nhìn nhau, trong ánh mắt tràn ngập sự tìm tòi và nghiên cứu. Không khí thầm lặng của hai người khiến Mộc Tâm có cảm giác không chen vào được.
Nếu bạn hỏi tại sao có tình hình này? Vậy thì phải kể từ mười lăm phút trước rồi.
Trong phòng bệnh VIP 25, Mộc Tâm thay quần áo xong, cô vừa đi ra khỏi phòng tắm vừa buộc một chùm tóc đuôi ngựa.
"Rầm!", Lâm Đình Phong đẩy cửa đi vào, cô bị giật mình nên chỉ biết chớp chớp mắt mà nhìn. Anh bước nhanh lại phía cô, quan sát một lượt rồi mới trầm giọng hỏi: "Em rất giỏi trong việc tạo bất ngờ cho anh nhỉ?", đầu tiên là trúng đạn, không phải tai nạn xe thì là nhảy lầu, rồi cả đêm sinh nhật kia nữa. Từ lúc gặp cô, anh cứ cảm tưởng như bản thân đã mua một vé phim kịch tính trọn đợi vậy.
"Hả?", cô chưa hiểu mô tê gì, cô đã làm gì đâu nào? Cô còn phải hỏi anh cơ đấy! Anh có cánh cửa thần kỳ của doraemon hay sao mà đêm qua vừa gọi điện, giờ này anh đã ở đây rồi.
Anh xoa đầu của cô một cái, bao cảm giác nhớ mong và lo lắng ở trong lòng chỉ bằng một cái xoa đầu là gần như có thể được xoa dịu hoàn toàn.
Cô dời bàn tay đang xoa đầu của anh xuống, chu môi, nói: "Đừng xoa nữa, rối tóc của em mất."
"Cạch!", Liễu Đông đẩy cửa đi vào, không mấy bất ngờ khi có thêm một người đàn ông lạ xuất hiện trong phòng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thoi-khong-den-yeu-anh/514131/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.