Quán cà phê Red nằm trên đường Hòa Bình, đối diện tòa cao ốc Lâm thị.
Tại một bàn gỗ trong góc quán, Trần Tiểu Như nho nhã nhấp một ngụm Americano: "Đồ tôi cần đã đem đến chưa?"
Cậu thiếu niên đặt chiếc usb lên bàn: "Đúng như giao kèo, cô đừng nuốt lời."
Trần Tiểu Như đặt tách xuống bàn, cầm chiếc usb lên, cong môi, nói: "Đương nhiên rồi, cứ như thế này, thêm vài lần nữa, thì Lâm thị sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ thôi!"
Cậu thiếu niên nắm chặt tay, kiên định nói: "Không có lần sau! Đây là lần cuối cùng tôi làm việc thấp hèn này cho chị!"
Ánh mắt Trần Tiểu Như bất ngờ trở nên sắc lạnh, cô ta cười châm chọc: "Tôi thấp hèn? Vậy... chắc chỉ có thư ký Mộc nhà cậu là thanh cao sao?"
"Chị đừng có đánh đồng cô ấy với chị."
"Ha, Trần Tiểu Bạch! Cậu đừng quên bản thân đang mang họ gì! Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, mẹ cậu còn đang đợi tiền phẫu thuật đó. Dẹp cái tình cảm cá nhân của bản thân sang một bên đi. Cậu chỉ có thể làm theo lời tôi nói thôi!"
Tiểu Bạch kích động đập mạnh lên bàn, cố nén cảm xúc muốn hét lớn lên: "Chị nói tôi giao usb cho chị thì chị sẽ trả toàn bộ chi phí chửa bệnh cho mẹ tôi mà!"
Cô ta tỏ vẻ vô tội, nhàn nhã, nói: "Oh, tôi có nói vậy sao? Tôi lại nhớ là chỉ cần trả một phần ba chi phí thôi!"
Ánh mắt Tiểu Bạch đỏ ngầu, cậu cắn chặt răng: "Sao chị có thể làm vậy chứ? Bà ấy là mẹ ruột tôi, nhưng bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thoi-khong-den-yeu-anh/514091/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.