Mộc Tâm vẫn chưa thể nào bình định được cảm xúc xáo động lúc bấy giờ. Trong đầu cô bây giờ là một ngàn lẻ một câu hỏi vì sao nhưng không câu hỏi nào có đáp án.
Why? Mình khó khăn lắm mới có một người bạn thân, mà sao người đó lại... thích mình? Sai ở đâu rồi? Quyển tiểu thuyết này bị lỗi rồi hay gì vậy? Rõ ràng là tiểu thuyết bá đạo tổng tài mà? Bông hoa bách hợp này là gì? Lừa đọc giả chắc?
Cô láy xe về thẳng chung cư Toro, sau khi lên đến tầng 5, cô dừng một chút, rồi đưa tay ấn chuông phòng 502.
Chỉ vài phút, cửa phòng mở ra, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt. Mộc Tâm không nói lời nào, liền xà vào lòng ngực quen thuộc ấy. Cô vòng tay ôm chặt vòng eo rắn chắc của anh, hít lấy hơi thở bạc hà thoang thoảng trên người anh. Mùi hương và độ ấm của anh như một liều thuốc an thần, nó giúp cô dần bình tĩnh lại.
Thấy tâm trạng hôm nay của cô hơi khác thường, Lâm Đình Phong đưa tay vuốt nhẹ lên tóc cô, dịu dàng nói: "Có chuyện gì sao? Vào nhà rồi nói anh nghe."
Mộc Tâm vẫn ôm anh đứng yên tại chỗ, nhỏ giọng nỉ non: "Cho em ôm một lát là được rồi!"
Đối với yêu cầu của cô, ngoài chiều theo thì anh thật sự không cách nào từ chối được. Anh đứng yên ở cửa để cô ôm mình, bàn tay của anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô.
Qua khoảng 5 phút, Mộc Tâm mới nới lỏng vòng tay, ngước đôi mắt to tròn lên nhìn anh:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thoi-khong-den-yeu-anh/514071/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.