Sự tình quả nhiên thực phức tạp… Còn có, chỉ số thông minh của con người ta quả nhiên là có sự khác biệt…
Có thể nhìn ra được, Âu Dương thiếu chủ đã là tận lực sử dụng lời lẽ dễ hiểu, nội dung sâu sắc để giải thích cho ta hiểu rồi, có điều, chờ sau khi đầu óc ta tự động chuyển hoán thành ngôn ngữ có thể hiểu được, thì chỉ còn lại cái vỏ của chuyện xưa.
Chuyện xưa bắt đầu từ ngày nọ Lý Lưu Phong đại náo Bạch Đà sơn, quá trình đại khái là giống như ‘Các Thánh đấu sĩ Thanh Đồng xông vào Thập Nhị cung giải cứu nữ thần’ … Không… chính xác phải so sánh là… ‘nữ thần không cần các thánh đấu sĩ giải cứu đã tự mình đại náo Thập Nhị cung’, cuối cùng quyết đấu tại mật thất cùng Tổng đầu mục Âu Dương Phong đại thúc… Ách… Nói một cách đơn giản thì là… hai vị này còn sống cùng nhau đi vào mật thất, sau đó lại còn sống mà cùng nhau đi ra.
Về phần bọn họ đã làm gì ở bên trong, rốt cuộc là quyết đấu hay là uống trà nói chuyện phiếm, ngay cả Âu Dương thiếu chủ thân là Tiểu đầu mục cũng không biết.
Hắn chỉ có thể đoán khi đó hai người này hơn phân nửa là đã đạt thành hiệp nghị gì đó, nếu không Âu Dương Phong đại thúc sẽ không trơ mắt vững như Thái Sơn mà nhìn hắn bị Lý Lưu Phong túm áo lôi đi.
Ta tưởng tượng trong đầu tình cảnh kia một chút, sau đó… không cẩn thận cười lên tiếng.
“… Cô cao hứng như vậy?”
“Không không không.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583768/quyen-3-chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.