Ta khá là buồn bực nhìn ống tay áo chính mình.
Rối rắm lại rối rắm, phiền muộn lại phiền muộn…
Là nên ‘roạt’ một tiếng lưu loát cắt rời nó, hay là túm lấy nó mà giật mạnh, để cho đầu Âu Dương thiếu chủ thân mật tiếp xúc với sàn nhà một phen đây?
Theo phương diện truy cứu trách nhiệm mà nói, kỳ thật ta nghiêng về phương án sau, nhưng mà dù sao người ta tối hôm qua cũng mới thành khẩn ở cạnh ta cả một đêm, sáng sớm hôm nay đã làm cho hắn đập đầu xuống sàn, không khỏi có điểm không phúc hậu đi.
Nhưng mà so với chuyện đó, ta lại càng không muốn “Đoạn tụ” a a a a!
Vị Hán Ai Đế từng tính đem ngôi vị hoàng đế nhường cho tiểu thụ Đổng mỹ nhân nhà mình, nổi danh nhất chính là chuyện ‘Vì sợ đánh thức Đổng tiểu thụ đang đè lên ống tay áo của mình mà ngủ, cho nên cắt đứt tay áo để rời giường’.
Khuôn mặt kia của Âu Dương thiếu chủ đại khái chắc cũng không thua kém nhiều lắm so với Đổng tiểu thụ, nhưng nhìn thế nào cũng thấy hắn thích hợp làm công hơn là làm thụ.
Về phần ta…
Lật bàn!
Thân là một cô gái, ta hiển nhiên thuộc loại ‘Đương nhiên không thể công’, vì sao người bị đè tay áo lại là ta a!
…Ta nước mắt đầy mặt, rong chơi trong gian tình sử của Trung Hoa năm ngàn năm.
Khoan khoan, vấn đề mấu chốt hình như không phải là chuyện này đi…
“Khụ khụ… Mới sáng sớm… đã nhìn tại hạ mà ngẩn người sao…”
Giọng nam tràn đầy ý cười vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583763/quyen-3-chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.