Trong một gian khách điếm, ta vui mừng kêu.
“Đại sư phụ đại sư phụ đại sư phụ!”
“Làm sao vậy?”
“Không có việc gì. Chỉ là gọi người thôi.”
“Đại sư phụ đại sư phụ đại sư phụ!”
“... Làm gì?”
“Không có việc gì, chỉ là gọi người thôi.”
“Đại sư phụ đại sư phụ đại sư phụ!”
“...”
“Đại sư phụ đại sư phụ đại sư phụ!”
“...”
“Đại sư phụ đại sư phụ đại sư phụ!”
“Lão Nhị, thu thập đồ đệ ngươi một chút!”
“Đại ca, nàng cũng là đồ đệ huynh...”
“Ngươi động thủ hay không? !”
“Ta đi, ta đi...”
...
“Ngao ô!”
...
Ừ, cứ thế, ta bị Chu Thông nghiến răng nghiến lợi đá ra khỏi cửa khách điếm.
Ta cảm thấy, thái độ này của Kha lão đại, hoàn toàn có thể xưng là thẹn quá thành giận đi.
Không phải y không cẩn thận làm lớn chuyện một hồi cho nên mất mặt, không phải là không cẩn thận để cho ta phát hiện kỳ thật y vẫn là... người mềm lòng... Không phải là...
Đá ta ra ngoài, còn nói ‘trời chưa tối không được trở về’ sao?
Khoan khoan, nguyên văn Chu Thông nói hình như là: “Trời chưa tối không được trở về khách điếm, trời tối phải lập tức có mặt ở khách điếm, nếu không... Hừ hừ!”
Ách! Nói như vậy, ta chẳng phải là chỉ có đường chăm chăm chờ trong nháy mắt trời vừa tối, lẻn từ bên ngoài vào trong khách điếm sao?
ORZ... Loại thời điểm này không khỏi quá khó nắm chắc đi...
Nhị sư phụ ngươi là đồ đại hỗn đản, nguyền rủa ngươi không thú nổi lão bà, đi theo Kha lão đại cả đời!
Toàn thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583758/quyen-3-chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.