Bóng đêm đã tiệm thương mang.
Bên trong rừng mai, một người quần trắng áo trắng, khoanh tay mà đứng.
Gió mang theo mùi hương mai nhàn nhạt nhẹ nhàng phất qua, tay áo đón gió nhẹ bay, tiêu sái tới cực hạn.
…
…
…
Bà nó chứ! Người ta hỏi ngươi, ngươi không hé răng, đứng đó tạo hình làm gì a? Ỷ vào những người đối diện không nhìn thấy động tác bên này, ta không nhịn được thò tay chọc chọc cột sống của hắn.
Cơ thể kia hơi hơi cứng đờ, sau đó, thanh âm người nào đó mới không nóng không lạnh vang lên.
“Mới vừa rồi sốt ruột cứu người, quả thực đắc tội, còn thỉnh Sa huynh bao dung cho.”
Người nọ tức giận hừ một tiếng, lạnh lùng nói:
“Không dám nhận, Âu Dương công tử thân thủ thực tốt, một viên đá cũng có thể khiến cho xuất thần nhập hóa như vậy. Nếu không phải ta có luyện qua vài năm công phu, cánh tay này chỉ sợ đã phải để lại đây hôm nay rồi.”
Tiếng rống giận lúc trước giờ lại kêu lớn, “Đại sư ca, đệ nhìn thấy vừa rồi hắn dùng viên đá đánh vào khuỷu tay huynh…”
Nói đến một nửa lại đột nhiên im bặt, hình như là bị ai bắt ngừng rồi.
Chỉ nghe một người giọng như chuông đồng nói: “Sa đại ca, không ngại trước hết nghe Âu Dương công tử giải thích, hiện tại mọi người đã cùng ở trong Triệu vương phủ, hẳn là Âu Dương công tử cũng không làm cái loại chuyện cánh tay khuỷu tay hướng ra ngoài đâu.”
[cánh tay khuỷu tay hướng ra ngoài: chưa thực sự an phận với việc mình đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583748/quyen-3-chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.