Sau ngày đó, rốt cuộc Lý Lưu Phong không còn nhắc tới chuyện học võ công với ta nữa.
Chỉ là những lúc nhàn hạ, bắt đầu dạy ta ra vào sơn cốc như thế nào.
Bước bên trái, bước bên phải, nghiêng người, gấp khúc… Chỉ cần đi nhầm một bước, lập tức sẽ bị nhốt trong trận pháp. Tuy rằng không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng cũng chỉ có thể đứng tại chỗ giương mắt nhìn, chờ Lý Lưu Phong từ trên trời giáng xuống cắp ta ra ngoài.
Kết quả chính là, trong khoảng thời gian này Lý Lưu Phong cơ hồ không ra bên ngoài lắc lư nữa, mỗi ngày không nề hà phiền toái vào trận, kéo ta ra ngoài, xong lại tiến vào, cứ thế. Hơn nữa ta lại cảm thấy dường như bà ta rất thích thú với việc đó.
Có lẽ là ngoại trừ phái Tiêu Dao BT này, khinh công của các phái khác đều chỉ là di động ngang, không có khả năng bay tới bay lui. Cho nên ngày ấy Âu Dương Phong dẫn theo đàn rắn tới cửa hẳn cũng biết tình hình nơi đây, huống chi xác thực từ đầu đến cuối y cũng không tiến vào sơn cốc.
Nói lại, trong nguyên tác, lúc hai chú cháu Âu Dương Phong tới Đào Hoa đảo cầu thân, đàn rắn mang theo dường như có thể tự do hành động trên đảo, thế cho nên mới có thể tới sơn động chỗ Lão Ngoan Đồng ở, cắn cho lão một phát.
Nếu nói vậy thì bọn rắn độc không bị trận pháp ngăn cản, nói cách khác trận pháp chỉ quấy nhiễu công năng thị giác của con người thôi sao…
Ta còn đang ngồi dưới đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583741/quyen-2-chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.