Ta ôm một gốc cây đại thụ, lạnh run.
Chính xác là, ta đang ngồi trên một chạc cây đại thụ, ôm thân cây, lạnh run nhìn đàn rắn dưới tàng cây đang ngẩng đầu phun phì phì.
Đối với một kẻ sợ rắn tới cực điểm mà nói, một con rắn cũng đủ khiến ta sợ hãi kêu thảm thiết tới tê tâm liệt phế… Mà hiện tại đối mặt với một đàn rắn nhìn không thấy điểm cuối, lý do duy nhất khiến ta không lập tức lăn ra ngất xỉu là:
Lý Lưu Phong không ở đây.
Ngất xỉu, ngộ nhỡ lại rơi xuống giữa đàn rắn, hẳn sẽ bị chúng cắn cho tỉnh lại, thâm chí cắn chết luôn…
Kết cục này tuyệt đối không phải kết cục mà ta mong muốn.
Không có năng lực vượt qua biển rắn này để thoát khỏi vòng vây giống như Moses vượt qua Hồng Hải, cho nên ta chỉ có thể kí thác hy vọng cho chưởng môn Lý Lưu Phong Lý đại mỹ nhân không biết đã xuất môn từ khi nào, cũng không biết khi nào mới trở về…
[Moses vượt qua Hồng Hải: Theo Kinh Thánh, Moses đã tách nước biển ra để dân Israel vượt qua Hồng Hải]
“Bà mau trở lại… Một mình ta không đủ khả năng…” Bài hát của đồng chí Tôn Nam khá là hợp với tình hình, không ngừng vang lên trong đầu ta.
[Tôn Nam: ca sĩ người Hoa. Bài hát mà tỷ ấy đang nhắc đến là bài ‘Em mau về’]
Mặc kệ nói thế nào, đàn rắn này cũng coi như là xâm nhập gia tư của bà ta rồi.
Mặc kệ nói thế nào, trước mắt ta cũng vẫn là thô sử nha đầu duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583738/quyen-2-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.