Ta ngẩn ra, Âu Dương Khắc cũng ngẩn ra.
Sau đó, trước khi hắn kịp mở miệng, ta đã giành trước: “Được! Đưa giải dược cho hắn, ta sẽ đi theo bà.”
Sau đó... Liền nhìn thấy vẻ mặt hắn khiếp sợ khó tin.
Phải giật mình đến vậy sao? Ta không phải kẻ ngốc, đương nhiên tự mình có thể phân tích tình huống hiện giờ.
Cho tới lúc này, ta phát hiện ra hình thức tư duy của vị tiền bối cao nhân bưu hãn này đại khái là như vầy: lúc điên sẽ đánh chết một người, để lại một người; lúc thanh tỉnh sẽ chia rẽ cả đôi.
Cho dù bà ta muốn đem ta ra làm bánh bao thịt hay nấu lên như nấu dược, hay trực tiếp tóm đi, ai cũng không thể ngăn cản được. Nhưng bà ta lại cố tình muốn dùng điều kiện để trao đổi, hơn nữa lại không trao đổi với đương sự là ta, ngược lại, lại trao đổi với Âu Dương Khắc...
Nếu ta không đoán sai, bà ta hiển nhiên là muốn làm cho hai kẻ yêu nhau lại nhìn thấy đối phương không chịu vì mình mà hy sinh bản thân, từ đó sinh ra hố sâu ngăn cách, thậm chí là đối địch đi... Ách, vị tiền bối cao nhân này lúc thanh tỉnh bụng dạ thực khó lường a.
Bất quá bà ta tính lầm một chút: ta cùng Âu Dương thiếu chủ ngay cả nửa điểm quan hệ cũng đều không có.
Hơn nữa hắn cũng không phải kẻ chính nghĩa tới cực điểm như Quách đại hiệp, đối với loại chuyện “Hy sinh chính mình đổi lấy sự bình an cho người khác” tuyệt đối là ‘xin miễn thứ cho kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583736/quyen-2-chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.