Phòng chữ Địa, ngoại trừ việc diện tích nhỏ hơn một chút, đồ dùng thiếu đi một chút, ta cũng không cảm thấy nó kém hơn phòng chữ Thiên ở chỗ nào, nếu không phải cách vách ban đêm vẫn truyền đến thanh âm phi thường quái dị.
Cái loại thanh âm này làm cho ta tinh thần uể oải, thật sự không nhịn được dùng ánh mắt nào đó để đánh giá hai vị lạt ma vừa đi ra từ đó… Rốt cuộc là bọn họ làm cái gì mới có thể khiến ván giường ban đêm kẽo kẹt không ngừng a?
Hơn nữa… Một trong hai vị đó là mĩ thanh niên, người còn lại lại hết mức che chở hắn, khiến ta rất khó mà không nghĩ đến phương diện thiếu thuần khiết a…
Hai vị lạt ma hiển nhiên không biết nội tâm giãy giụa của ta, vì thế cực kì thân mật nhìn ta gật gật đầu. Bởi vậy căn cứ nguyên tắc láng giềng hữu hảo hòa thuận, ta không khỏi có điểm chột dạ nở một nụ cười sáng lạn quá mức.
Đang muốn đi qua bên người bọn họ, mỹ thanh niên bất chợt dừng bước, hơi hơi nghiêng người nhìn ta, “Nữ cư sĩ nén mình vì người, một ý thiện cũng sẽ có nhân quả, ngày sau tự nhiên có phúc báo.”
Lúc đó vừa mới sáng sớm, ánh mặt trời buổi sớm từ bên ngoài chiếu vào hành lang, khiến tất cả đều cực kì trong sáng. Vị lạt ma trước mặt ánh mắt trong suốt nhu hòa, khuôn mặt an tường yên tĩnh, tuy rằng dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, lại làm cho người ta không sinh ra nửa điểm tục tâm, chỉ cảm thấy thần quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583721/quyen-2-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.