Từ nhiều năm trước, ta đã muốn đến Tây Vực một chuyến, nhưng mà lúc có thời gian thì không có tiền, lúc có tiền lại không có thời gian. Giờ thì —— cưỡi một con ngựa già tốc độ đi như lừa, mặt trời mọc thì đi, mặt trời lặn thì nghỉ, một đường đi về hướng tây.
Lúc đó người Tây Vực tính tình thuần phác, cũng ở gần đại mạc, thường xuyên giao dịch trao đổi sản phẩm với người của các bộ tộc thảo nguyên. Chuyến đi này, đúng là bình an, chưa hề gặp đến nửa điểm thị phi, một đống đồ linh tinh nhị sư phụ đưa cho ta, tự nhiên cũng không có đất dụng võ.
Ngày ấy rời khỏi đại mạc, ta vừa mới đi được một đoạn, đã thấy một thân ảnh quen thuộc, phe phẩy một cái quạt giấy màu đen rách nát, bình thản đi tới trước mặt, xung quanh tuy là bão cát đầy trời, y lại ung dung tự tại giống như ra ngoài đi dạo ở Giang Nam, tựa tiếu phi tiếu nhìn ta, khiến ta lo lắng, liền thốt ra một tiếng “Nhị sư phụ”.
“Vi sư không nhớ đã dạy nha đầu ngươi loại chuyện ‘Bất cáo nhi biệt’ này a.”
[bất cáo nhi biệt: đi không từ biệt]
“Con… con đã cáo biệt a…”
“Nga?” Chu Thông nhíu mày, “Đêm hôm qua, có người đi tới đi lui ở cách trướng của ta ba trượng, rốt cuộc vẫn không đi vào. Tới khi ta ra ngoài nhìn, cỏ ở chỗ đó đã bị xéo hết, hóa ra người đó là ngươi?”
“Con…”
Ta chỉ là… Không biết nên nói với họ như thế nào mới tốt…
Quách Tĩnh đã mười sáu tuổi, cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583718/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.