Ánh trăng tốt lắm, gió đêm tốt lắm, hết thảy đều tốt lắm, ta… tự nhiên cũng tốt lắm.
Tùy tay ném dây cương con ngựa Thanh Thông, nó cũng không rời đi, đứng bên cạnh ta thỉnh thoảng nghiêng đầu cọ cọ tay của ta, xúc cảm thô ráp lại làm cho người ta cảm thấy dị thường ấm áp, tựa như...
Ta vỗ vỗ đầu nó, tháo túi rượu trên yên ngựa xuống.
Trước mắt là mặt cỏ xanh um tươi tốt, xanh tươi như vậy, có lẽ là vì… mặt đất này đã bị vô số máu tươi nhuộm xuống đi…
Nơi có nhiều hoa dại kia, là một nấm mồ nho nhỏ, ngay cả dấu vết đất mới cũng chưa bị mất đi, ta nhìn thấy nó, lại có cảm giác như đã trải qua mấy đời mấy kiếp.
Dưới đất, trừ bỏ Tháp Na, còn có tấm khăn của ta.
Khi Đà Lôi đưa nó cho ta, ta nhìn rất lâu, cẩn thận nhìn từng tấc, từng tấc, lật lên lật xuống kiểm tra, nói không chừng chỉ là do rất giống mà thôi, nói không chừng Quách đại nương còn tú một tấm khăn khác, nói không chừng chỉ là trùng hợp giống nhau mà thôi…
Nhưng mà, trên tấm khăn sũng nước cùng vết máu, còn loáng thoáng có thể nhìn thấy bụi cỏ chỉ có ba phiến lá, cùng với đường thêu vặn vẹo từng bị nhị sư phụ cười là “độc nhất vô nhị”.
Đây quả thật là tấm khăn mà mười năm trước ta bị ép buộc mới không tình nguyện tú nó, sau đó lại bị Đô Sử mạnh mẽ cướp đi.
Sau đó…
Khi đó Đà Lôi vẫn đứng bên cạnh ta, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583715/quyen-1-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.