Tiếng vó ngựa như sấm, vang động cả thảo nguyên.
Đủ để làm tất cả các bộ lạc chỉ nghe tin đã sợ mất mật, tinh binh dưới trướng Thiết Mộc Chân… xuất động rồi?
Không, phương hướng không đúng… Chỉ là binh mã bên trong, hợp với ba đội binh mã bên ngoài trở về, nói cách khác Thiết Mộc Chân cũng không phát binh tấn công Vương Hãn, như vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Bên ngoài nhà bạt thường truyền đến tiếng bước chân, cùng tiếng ho nhẹ nhắc nhở ta, nơi ta đang ở thuộc khu vực trung tâm —— bao gồm hãn trướng, chủ trướng cùng với lều của Đà Lôi và ta, hai người con chưa thành thân của Thiết Mộc Chân —— đã bị nhóm thân binh của Thiết Mộc Chân đưa vào “giới nghiêm” rồi.
Bất luận cố ý hay là vô tình, trạng thái đề phòng như vậy cũng làm cho ta không thể chuồn ra ngoài tìm Đà Lôi hoặc người khác để tìm hiểu tình huống, chỉ có thể kiềm chế tâm tình bất ổn, im lặng ở chỗ này chờ … chờ sự tình sắp phát sinh…
Sau đó… trong tiếng vó ngựa phá tan màn đêm của bốn đội binh mã, ta bị triệu đến hãn trướng của Thiết Mộc Chân.
Cuối cùng, hít thật sâu một ngụm không khí trong lành bên ngoài, ta bước vào hãn trướng.
Tháng tám, thời tiết trên thảo nguyên vẫn oi bức vô cùng, chính giữa hãn trướng lại đặt một chậu than hồng lớn, trong trướng, người người mồ hôi đổ như mưa, Thiết Mộc Chân nằm trên tháp cao, mặt lại trắng bệch, nửa giọt máu cũng không thấy, thoạt nhìn quả thực giống như kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583712/quyen-1-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.