Sức ăn của bạch điêu…thật sự là lớn a!
Ta vừa đem thịt dê sống cắt thành từng khối nhỏ mớm cho hai con chim nhỏ lông trụi miệng rộng đang há ra đòi thức ăn, trong lòng vừa âm thầm tính toán giá trị của chúng nó sau này ra nhân dân tệ, ta tin tưởng… Mười mấy năm sau, đó tuyệt đối là một con số thiên văn…
Hai con chim xấu xí này tương lai nhất định cũng uy mãnh thần tuấn giống như cha mẹ chúng nó… Nhưng cũng giống nhau ở chỗ có một dạ dày lớn như không gian thứ nguyên. Nếu không phải ta là “con gái của Thiết Mộc Chân”, không phải lo lắng đến chuyện cơm ăn phí dụng, ta nhất định sẽ nhét chúng nó lại túi Mã Ngọc đạo trưởng ngay lập tức, để cho vị đạo trưởng thần kỳ đó tự mình nghĩ biện pháp giải quyết.
Dù sao y cũng là vì tạo tin tưởng với Quách đại hiệp tương lai mới lên đó đem chúng nó xuống…
Ta chỉ là tâm địa thiên lương, lo lắng tới tình hình kinh tế hiện tại của Quách đại hiệp tương lai, chủ động thu dưỡng đôi tiểu bạch điêu này —— đúng vậy, là một đôi. Hai con đều là của ta, không có phần của Quách đại hiệp!
Cái loại tình tiết “Ngươi một con, ta một con, ta giúp ngươi nuôi dưỡng trước” tràn ngập ái muội của cô gái ôm ấp tình cảm, đánh chết ta cũng sẽ không để cho nó xuất hiện… Ngoài lý do ta không có suy nghĩ gì đối với Quách đại hiệp, hơn nữa, nguyên nhân quan trọng là —— ta tuyệt đối, tuyệt đối không muốn tương lai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583708/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.