Đà Lôi một đường giục ngựa chạy như điên, ta ngồi ở trước người hắn cũng bịgió thổi như điên vào mặt.
Nếu nhớ không lầm, trong truyện Quách Tĩnh cùng Đô Sử chạm trán xung độttổng cộng chỉ có hai lần. Một lần sau khi thành niên, tạm thời giờ không cầnnhắc tới, xung đột thời thơ ấu hẳn là nên phát sinh vào một năm trước, khi haibộ lạc kết liên minh, hơn nữa… Lẽ ra phải là Đô Sử xung đột cùng Đà Lôi vàQuách Tĩnh. Nhưng Đà Lôi hiện tại đang ở cùng chỗ với ta, nói cách khác có mộtsự việc gì đã lặng lẽ thay đổi mà ta không biết…
Như vậy, cái bị thay đổi rốt cuộc là cái gì? Nói thật ta có điểm lo lắng…
Con ngựa Thanh Thông mà Đà Lôi cưỡi là lương câu bảo mã do Thiết Mộc Chânđích thân tuyển chọn, kỹ thuật cưỡi ngựa của Đà Lôi lại là do Tứ Kiệt dướitrướng Thiết Mộc Chân đích thân dạy dỗ. Cho nên hắn cưỡi Thanh Thông xông đếngiữa hai người đang xung đột kia mới kéo trụ dây cương, con ngựa Thanh Thôngphối hợp ăn ý lập tức ngừng lại, sau đó… ta theo đà rơi khỏi lưng ngựa, baythẳng ra ngoài… ở không trung vẽ lên một đường cong hoàn mỹ, tiếp theo lấy thếsét đánh không kịp bưng tai, thẳng tắp rơi xuống đất.
“Phanh!”
—— Đà Lôi ngươi là đồ hỗn đản!
Miệng đầy cỏ xanh lẫn đất cát, hai tai ông ông, giống như có một ngàn ngườiđồng thời ở bên tai hô to cái gì, ta hai tay chống mặt đất, miễn cưỡng ngồidậy, trước mắt sương mù mờ mịt chẳng nhìn thấy gì, thính giác chậm rãi khôiphục lại…
“Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583694/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.