Nam Phương bắt gặp ánh mắt Nguyễn Hiệp đầy ý vị nhìn mình. Nếu ở đây đã không có người cô cần tìm vậy thì không cần phải ở lại nữa.
Thế nhưng cô chưa kịp rời đi thì Nguyễn Hiệp đã lập tức chắn trước mặt cô. Hắn nhìn cô cười bí hiểm.
-Xin hỏi vị tiểu thư này xưng hô thế nào.
-Mạc Thị Giai.
Cô không có hảo cảm với hắn cho lắm, dù chỉ gặp qua vài lần nhưng cô có thể cảm nhận được hắn chẳng tốt đẹp gì. Cô không muốn dây dưa với hạng người này.
Nguyễn Hiệp khẽ nhíu mày ý cười trên môi lạnh đi vài phần.
-Quả đúng là quận chúa Mạc Triều, ăn nói cũng thật khí phách.
-Thất công tử thật biết nói đùa, ta ở đây chỉ là tiểu thư Mạc Phủ, không biết quận chúa Mạc Triều nào cả.
Hiện tại đã đến nơi này cô không thể cứ mang danh quận chúa Bắc Mạc mà sống, như vậy chỉ càng gây rắt rối cho những người che chở cô mà thôi. Chẳng qua cũng chị là một cái chức danh, cô chưa từng xem trọng nó.
-Hay cho câu tiểu thư Mạc Phủ, Mạc cô nương vừa đến đã đi, cô muốn tìm ai, Lục ca ta sao.
Nguyễn Hiệp chặn trước mặt cô, hắn vì sao nhìn thấy sự chán ghét trong mắt cô khi nhìn hắn, ánh mắt này hắn đã từng thấy ở đâu đó, chỉ là hắn nhất thời không nhớ ra.
Hắn cũng biết phu nhân đang muốn tác thành cho lục ca hắn và Mạc Thị Giai. Hắn cùng tất cả các huynh đệ điều không hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917112/chuong-40.html