Trịnh Tùng hoản hốt cả người lạnh tựa hầm băng, đầu ngón tay hắn khẽ run rẫy. Chuyện này, làm sao, làm sao mà nàng ta biết được, bí mật này chỉ có người đứng đầu tiếp quản Trịnh gia mới biết. Vì sao nàng lại có thể nói ra lưu loát không sai một từ. Hắn nhìn vào ánh mắt nàng, lại càng hoảng hốt hơn, nhớ lại từng lời nàng nói, nàng nói thiên hạ này cho dù không còn họ Mạc cũng không phải của họ Trịnh hắn, nói nàng có thể khiến họ Trịnh hắn vạn kiếp bât phục. Giờ khắc này hắn tựa như nhìn rõ, những lời nàng nói đều không phải nói suông, càng không phải là lời đe doạ thường tình. Khắp thiên hạ này ai ai cũng biết trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm là ai, người tinh thông thiên địa, có thể nhìn thấu tương lai. Bất kể lời nài của ông ấy đều ứng nghiệm chưa từng có ngoại lệ. Người đời xem ông là tiên giáng thế, bất kể kẻ nài trong thiên hạ cũng không dám động đến một người như vậy.
Người có thể biết rõ mọi chuyện trong quá khứ có thể nhìn thấu cả tương lai, người đang đứng trước mặt hắn, ruốt cuộc là ai. Phải hắn đã bỏ qua một điều trọng yếu, nàng khôn thể là một cô nương bình thường, nêuz không có bản lĩnh thông thiên, làm thế nào có thể dẫn theo một tiểu cô nương chạy thoát khỏi Đông Kinh, nếu không nhìn thấu tất cả có nữ tử nào không muốn nguyện ý gả cho đế vương làm hoàng hậu. Nếu không nhìn ra thiên cơ vì sao lại cứ khăn khăn chạy vào Thuận Hoá.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917078/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.