Trương Thiết Sơn không buông, chỉ hỏi lại: "Nàng phải đi ư?"
Lý Hà Hoa "Ừm" một tiếng: "Ta vốn dĩ chỉ mang Thư Lâm về thăm ngươi, hiện giờ ngươi đã tỉnh, ta cũng không nhất định phải lưu lại, ta để Thư Lâm ở lại với ngươi."
Trương Thiết Sơn mím chặt môi dưới, ánh mắt lúc Lý Hà Hoa không nhìn thấy có chút dọa người, ngữ khí lại nhẹ nhàng nói: "Ta vừa mới tỉnh lại nàng đã muốn đi? Nàng không sợ ta có chuyện gì sao?"
Lý Hà Hoa phản bác hắn: "Đại phu nói ngươi không sao, ngươi cứ đúng giờ uống thuốc, thay băng là được."
Trương Thiết Sơn im lặng một lúc, buông mắt xuống, ngữ khí cũng thấp xuống: "Nàng thật sự nhẫn tâm như vậy? Ta vừa tỉnh lại nàng đã muốn đi? Ta cho rằng việc ta vì nàng ít nhất nàng sẽ cảm động, không nghĩ tới nàng đến việc ở lại chiếu cố ta nhiều thêm một ngày cũng không muốn." Nói xong hắn tiền cười khổ một tiếng.
Lý Hà Hoa há miệng, không nói được gì.
Tại sao ngữ khí Trương Thiết Sơn lại đáng thương như vậy? Sao mà nàng cứ có cảm giác mình ở trong miệng hắn lại giống loại cặn bã chuyên qua cầu rút ván thế này?
Lý Hà Hoa biết Trương Thiết Sơn không phải là loại người đáng thương như hắn nói, nàng thấy 90% là hắn cố ý nói như vậy, mục đích là làm cho nàng áy náy sau đó lưu lại không đi.
Nhưng biết là một chuyện, tâm Lý Hà Hoa vẫn đau.
Trương Thiết Sơn thật sự vì nàng mới bị trọng thương như vậy, khế ước tửu lâu là tên nàng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-nong-phu-lam-tru-nuong/541489/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.